Sức mạnh nằm ở chỗ quân vừa di chuyển cũng đồng thời tạo ra đe dọa riêng, khiến đối thủ không thể xử lý cả hai.
Mỗi nước chiếu vô nghĩa đẩy vua họ về chỗ an toàn hơn, còn mình thì mất nhịp tấn công đã xây dựng được.
Song xa tức hai xe cùng phối hợp là thế cờ mạnh trong tàn cuộc, thường dùng để chiếu tướng liên tục cho đến khi bí.
Đưa mã và tượng ra sớm rồi mới đến xe và hậu là nguyên tắc khai cuộc, làm ngược lại khiến hậu bị các quân nhỏ đuổi chạy khắp bàn.
Quân có thể đổi đi đổi lại nhưng tốt không đi lùi được, nên mọi nước tốt đều là quyết định vĩnh viễn trên bàn cờ.
Đặt quân ở vị trí vừa cắt đường của đối phương vừa nối dài đường của mình giành lại được quyền chủ động.
Ba quân còn mở cả hai phía tạo ra hai điểm thắng, trong khi bốn quân bị chặn thì chỉ còn đúng một điểm để chặn.
Đổi quân khi đang dẫn về vật chất.
Đường ba mở hai đầu nguy hiểm hơn đường bốn bị chặn một đầu.
Bình phong mã là lối phòng thủ kinh điển chống pháo đầu.
Thế này khó hơn hẳn hậu hay xe, và nhiều ván hòa vì bên mạnh không kịp hoàn thành trong giới hạn số nước.
Pháo yếu dần khi quân trên bàn thưa đi.
Cột giữa là nơi các đường tấn công mở ra đầu tiên, để vua ở đó sau khi tốt trung tâm đã đổi là rủi ro không cần thiết.
Đấu cờ vây yêu cầu vây kín lãnh thổ nhiều hơn đối phương.
Quân thường chỉ tiến chứ không lùi, nên đẩy quân lên quá nhanh tạo ra hàng sau trống mà không cách nào bù đắp.
Đặt xe lên cột chưa có tốt là nước đi đúng, còn xe kẹt sau hàng tốt của mình gần như không đóng góp gì.
Xe cờ vua đi thẳng hàng hoặc cột giống hệt xe cờ tướng.
Đòn chĩa đôi tấn công hai mục tiêu cùng lúc. 09-09 Thời gian suy nghĩ nên dồn vào những nước mở ra nhiều nhánh biến, còn ở thế cờ chỉ có một nước hợp lý thì tính lâu chỉ tốn đồng hồ mà không đổi được gì. Ngôi Nhà Trò Chơi
Giá trị của hai quân trên giấy bằng nhau nhưng vai trò trong thế cờ chênh lệch rất xa. Nếu ván nào cũng mất quân theo cùng một kiểu đòn thì đó là mẫu hình chưa học chứ không phải sơ suất.
Ít quân trên bàn nghĩa là ít chỗ cản chân mã, khiến quân vốn chậm chạp ở khai cuộc trở nên linh hoạt hơn hẳn. Cờ vây tính điểm theo đất chứ không theo số quân, nên hy sinh quân để xây tường ảnh hưởng thường là nước đi đúng. Nước đi yếu ở khai cuộc có thể bị khai thác ngay bởi đối thủ có kinh nghiệm, dẫn đến mất quân sớm.
Bàn cờ đầy quân nên luôn có sẵn ngòi để nhảy, còn về tàn cuộc thì pháo yếu đi rõ rệt vì thiếu quân làm ngòi. Cờ tướng có ba mươi hai quân trên chín mươi giao điểm.
Bên có kế hoạch chiếu vua nên tránh đổi hậu, còn bên phòng thủ thì đổi hậu là cách giải tỏa áp lực hiệu quả nhất. Tượng đi trên đường chéo cùng màu ô trong suốt cả ván cờ vua, không bao giờ đổi màu. Tạo hai mắt là mục tiêu sống còn của mọi nhóm quân.
Hai quân này chỉ phòng thủ chứ không tấn công được, nhưng thiếu chúng thì vua phơi ra trước mọi đòn phối hợp. Quân bị ghim trước vua hoàn toàn bất động, còn ghim trước hậu thì di chuyển được nhưng phải trả giá bằng vật chất. Giữ được quyền chủ động cho phép đi trước ở khu vực quan trọng tiếp theo, đây là khái niệm trung tâm của chiến lược cờ vây.